TÂM SỰ CÙNG EM


Anh vẫn về đều đặn để thăm Cha
Cau ngan ngát hoàng hôn tà xóm nhỏ
Gốc gạo sân trường còn nguyên chỗ đó
Khắc tình vào chùm hoa đỏ anh qua

Đường nhựa thênh thang chạy thẳng trước nhà
Bê tông hóa dọc ngang đà phát triển
Dòng sông Giăng vẫn xuôi về hướng biển
Đất vươn mình nền văn hiến sinh sôi

Chỉ có em sao chẳng thấy về thôi!
Cha khắc khoải đứng lần hồi vô vọng
Em có nhớ những quả sim chín mọng
Ngày ấy còn đang nóng bỏng trong khăn

Thương cha giờ trán sâu những nếp nhăn
Ngấn lệ sầu kéo lưng oằn vai lệch
Nắng mưa đời thân áo nâu bạc thếch
Lúa óng vàng vương xộc xệch lùm bông

Mỗi lần thăm cha em có biết không?
Câu chuyện ngày xưa ấm nồng lời kể
Chưa tròn năm trời bắt em xa mẹ
Cha một mình vò võ thế nuôi con

Hy vọng mong manh ngày một xói mòn
Lời hẹn ước anh vẫn còn ấp ủ
Dẫu thay em nhưng không bao giờ đủ
Giọt máu đào bé nhỏ cứ xa xăm…

Hãy an lòng. Anh vẫn mãi về thăm./.


Hè 2015

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Tập văn cúng

Điện Biên – Hồn Son Sắt

CHÈO ĐÒ CON CÒ