Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 3, 2013

VUI THƠ

Trên đời lắm chuyện nghĩ quàng vơ Xướng họa vui thơ  sướng bất ngờ Bến quyện tình vàng lòng chất mộng Thuyền say nghĩa ngọc dạ màng mơ Ta yêu xóm nhỏ... quên sao nổi Bạn quí trường xưa... nhớ tới giờ Cuộc sống mưa sinh dù khắc khổ Đừng nên để lại  tấm gương mờ 12/3/2013

TÌNH MẸ

Sinh ra thời buổi chiến tranh Nửa đêm bỏ giấc ngon lành tránh bom Đói nghèo nhếch nhác gầy nhom Nhiều hôm mệt lả đi còm khổ thân Miếng cơm manh áo con cần Mẹ quên thân xác chạy gần chạy xa Áo nâu bợt vá chồng ba Che manh đời của mẹ cha  héo mòn Ngậm cay nuốt đắng vì con Nhịn từng hạt muối, sắn non, củ mài Trên đầu Mẹ đẫm sương mai Đôi chân Cha  tấy đường dài đá dăm Cày thuê cuốc mướn chăn tằm Nuôi con khôn lớn bao năm dãi dầu Một thời gian cũng khá lâu Chiến tranh kết thúc ... bắt đầu tốt lên Mái lều tranh đã dựng trên Hố bom san phẳng ấy nền nhà xưa Thế là hết cảnh nắng mưa Gia đình tạm ổn, sớm trưa sum vầy Quê mình từ đó đến nay Chung tay xây dựng tràn đầy niềm vui ... Mẹ tôi nay đã đi rồi Nhưng tình Mẹ mãi rạng ngời cháu con 3/2013    

NHỚ

Nhận tờ lệnh lên đường nhập ngũ Cũng từ đây ta biền biệt xa quê Nỗi nhớ vấn vương run rẩy vụng về Đã cùng tôi biết bao nhiêu năm tháng Sáng sớm bình mình đến lúc chiều ráng Nhắm mắt là kỷ niệm lại ùa ra Đã bao mùa ấp ủ thiết tha Mải hành quân, chưa về thăm quê mẹ Nén hết vào lòng cả thời trai trẻ Nỗi nhớ mênh mang: thôn xóm đường làng mùi thơm sắn nướng đường bừa, bờ ruộng bãi mía bờ tre cái nắng trưa hè với mùa nước trắng nhớ đường cày thẳng nhớ vũng đằm tròn nhớ cọng rau mon trên nồi cám lợn tuổi vừa vừa lớn theo mẹ lên rừng .... Thời gian mải miết trôi Tôi đếm từng sợi nhớ  1983

TRẢ LẠI CHO EM

Trả lại cho em lời xưa thề hẹn Dẫu muộn mằn... như thế vẫn còn hơn Đã bao năm mưa nắng đẫm tủi hờn Đời ôm trọn nỗi sầu tư vô tận Chẳng hiểu người xưa có còn oán giận Khi tình đang rực cháy... bỗng tàn phai Hãy tự hỏi mình lỗi ấy tại ai? Sao nỡ để đôi bờ vai đau khổ Cuộc sống êm đếm ... ai gieo giông tố? Để chúng mình muôn thuở phải xa nhau Mỗi trái tim nén chặt một miền đau Hương vị ngọt ngập tràn không lấp đủ Biết đời này anh vẫn còn ấp ủ Trái tim nồng giữ ấm mối tình em Vẫn thao thức... vẫn trằn trọc bao đêm Và Em biết... lòng anh như thế đó Trên đường đời tải qua gian khó Canh cánh bên mình chưa trả lại cho em. 01/3/2013                                              

HƯƠNG TÌNH

Quê mình vất vả dựa nghề nông Cất bước ra đi nhớ ruộng đồng Bãi đá nằm kia ... cơn lũ cuốn Cây đa đứng đó ... gió mưa gồng Con đò bến nước lòng sâu nặng Bạn cũ trường xưa dạ ấm nồng Kỉ niệm trong ta còn mãi thắm Hương tình tỏa ngát quyện mênh mông 08/3/2013

VỢ CƯỜI

 Bình thường như mọi ngày thôi Vợ chăm công việc, chồng ngồi làm thơ... Ra sân mới sáng tinh mơ Có ông hàng xóm lờ đờ hái rau Quay đầu lại phía đằng sau Thấy chàng nhà kế đang lau rửa sàn                               Một vòng đi dạo lan man Gặp ông bảy chục xách làn bán mua Loanh quanh luẩn quẩn đến trưa Về nhà thằng nhỏ cũng vừa nấu canh Trên bàn ai để bức tranh Vội vàng đảo mắt lướt nhanh... Ái chà ! Hôm nay mồng tám tháng ba Thảo nào toàn thấy mấy cha láng giềng... Tưởng rằng giở chứng hóa siêng Ai ngờ đã đến ngày riêng của nàng ! Trong lòng bỗng thấy xốn xang Thương vợ biết mấy, liền sang miệng kề : Em ơi, anh thật đáng chê Cứ thơ với thẩn, u mê... Vợ cười

KHÔNG CÓ QUÀ

Nhà nghèo khó chẳng có gì tặng vợ Chỉ có hoa tim em hãy nhận cho Cả đời này có lúc đói khi no Hay giông tố em vẫn nồng vẫn ấm Chẳng tráo trở như xưa nàng Tấm Chẳng chua ngoa giống ả Thị Mầu Em dịu hiền tốt bụng nghĩa ân sâu Chẳng trách anh, quà tháng ba ngày tám ... 06/3/2013

QUÀ 8-3 TẶNG TRƯỚC

Ngày kia mồng tám tháng ba Làm thơ trước để tặng bà xã đây Nhà thường mua nhẫn vàng tây Đại gia lại sắm lắc,dây vàng mười Ta nghèo tặng Vợ nụ cười Nụ hôn nồng thắm lên môi được rồi Thời gian lặng lẽ cứ trôi Hoa tình mãi nở giữa đời gian nan Yêu thương dâng trái tim vàng Ngàn năm sau vẫn ngập tràn đắm say Tháng ba ngày tám năm nay Mấy câu tặng Vợ, giãi bày tâm tư 06/3/2013