Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 8, 2020

TỰ HÀO

Viết cho mùa Vu Lan TỰ HÀO Truyện ngắn: Bùi Văn Thanh Thời cắp sách tới trường, qua từng năm học chưa bao giờ Gia Bảo báo cho Cha đến lớp họp phụ huynh. Thầy cô chủ nhiệm nhắc nhở, lần nào Gia Bảo cũng đưa ra những lý do đặc biệt, là một học sinh giỏi, hạnh kiểm tốt, trên lớp Gia Bảo luôn chăm chú nghe giảng, nhiệt tình giúp đỡ bạn bè, năng nổ trong các hoạt động tập thể... Gia Bảo là tấm gương sáng để các bạn trong lớp, trong trường noi theo... Gia Bảo rất mặc cảm với người Cha tật nguyền, cái chân bị thọt, các bạn cùng xóm hay chế diễu Gia Bảo rằng con Châu thọt, lúc thì con Châu chấm phẩy...bên cạnh cái chân thọt cha Gia Bảo còn bị mất một mắt trái, mắt phải lại có một cái sẹo co kéo hếch đuôi lông mày lên, có lúc bạn lại trêu con Châu độc nhãn, con Châu xếch, chính vì thế mà Gia Bảo càng mặc cảm với người cha của mình, và mặc cảm với ngôi nhà tạm bợ của hai cha con, càng lên lớp trên Gia Bảo càng thấy xấu hổ với bạn bè mỗi khi thấy Cha mình xuất hiện, nên mỗi lần thầy cô thông bá...