Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ 2013

TAM ĐẢO

Thác Bạc chiều nay đổ bụi mờ Thu về ngọn gió nổi quàng vơ Cành thông níu hạ lùa mây trắng Đỉnh núi ngăn vàng nhuộm lá ngơ Khách đến tham quan hàng quán đợi Người sang sửa lễ Chúa Bà chờ Nơi này khoáng đạt tha hồ ngắm Phủ kín hương rừng đắm mộng mơ 27/9/2013

HƯƠNG HẠ

Giọt nắng vàng hoe tỏa hương là lạ Cánh rừng xanh vội vã ngập hơi nồng Gió trở mình xao xuyến trải mênh mông Màu xanh mới phủ trùm quê hương mẹ Cánh Bằng  Lăng tím bầu trời Xứ Nghệ Bông Gạo còn chúm chím ở trên cao Tiếng vi vu diều sáo trẻ xôn xao Chào nắng mới gợi ta về miền nhớ Buổi chia ly ngày xưa nhiều trăn trở Con sóng nào đưa lối bạn vời xa Trên đường đời trài qua những phong ba Vẫn còn đó tình xưa và nghĩa cũ Trái tim yêu đã bao lần ấp ủ Đợi mùa sang nhắc nhủ bạn cùng về Để đắm mình khúc hát con sông quê Dùng hương Hạ tắm gội tình xao xuyến. Vĩnh Phúc, tháng 5 /2013

YÊU QUÍ CÁC ANH

(Tặng những cán bộ chiến sỹ lính cứu hỏa) Mặt trận không tiếng súng Nhưng lại bất ngờ diễn ra từng giờ ác liệt Nào ai biết, ai hay? Quên tháng ngày vất vả Các anh: Những người Lính cứu hỏa Đâu có đủ thời gian   Cũng chẳng kịp họp bàn Khi nhận lệnh là xông vào trận đánh Chặn giặc lửa hoành hành Mặc rủi ro vẫn lao vô không hề lo ngại Đây những gương mặt trẻ Dám xả thân quên mình Dũng cảm hy sinh vì nghĩa lớn. Những quả bom hơi ghê tởm Đám giặc lửa kinh hoàng Chẳng lo sợ hoang mang Không ai lùi bước Tất cả dồn lên phía trước Dù bị thương vẫn kiên cường Không rời vị trí, chẳng dám nghỉ một giây. Dẫu trên tay   Những trang thiết bị còn chưa hiện đại Các anh vẫn miệt mài một ý chí tiến công Tự đáy lòng   Tôi yêu quí các anh 6/2013

HẠ TRÊN ĐỒNG QUÊ

Mấy hôm hạ mới sang Tiếng ve kêu rộn ràng Trên cành hoa phượng đỏ Mùa chiêm ngợp nắng chang Gió buồn chẳng thổi sao? Thương em gái má đào Bước chân đi vội vã Giữa đồng vàng lao xao Bàn tay em bó rạ Gió lào thổi rát da Hàng tre chao vất vả Hòa nhịp tiếng em ca Em gái nhỏ thung dung Nở nụ cười trong nắng Tình yêu thương thầm lặng Ướp vào  miền nhớ nhung Mùa hạ trên quê tôi Niềm thương và nỗi nhớ Và biết bao trăn trở Nắng gió vẫn không thôi Hạ về trên đồng quê Bao mùa nay vẫn thế Nhuốm sắc màu dâu bể Đất mến người không chê 31/5/2013                                             

EM VÀ PHỐ BIỂN NHA TRANG

Những con sóng ồn ào xô cát trắng Đến vô tình hay cố ý … hỡi trùng khơi Anh bên em chan chứa ngát tình đời Tất cả mênh mông vô bờ vô bến Ta cùng nhau chiều nay song bờ biển Sóng dạt dào sống động cả triền xuân Hết những tháng năm vất vả gian truân Tô sắc đẹp trang đời thêm xao xuyến Nắm chặt tay em trao lời âu yếm Sóng giận hờn rồi cũng dịu hiền hơn Rặng phi lau, hàng dừa hết cô đơn Ôi tuyệt tác, trái tim ta rực cháy Đây biển Nha Trang mộng mơ hết thảy Bờ cát dài, bãi tắm… nhộn bình minh Hỡi em yêu cuộc sống quá đẹp xinh Đôi mắt ấy dịu hiền hơn bao giờ hết Thành phố lên đèn đôi chân chẳng mệt Mải quanh mình đắm cảnh vật nên thơ Thả tâm hồn theo đuổi những mộng mơ Hằng ấp ủ từng giờ trong ký ức Ta đến Nha Trang kỳ này đích thực Thỏa tấm lòng ao ước bấy lâu nay Nặng nghĩa tình với phố biển đắm say Đời tuyệt tác… Nha Trang ơi! thơ mộng Ôm hết vào lòng tình yêu cuộc sống Giữa muôn trùng… phố biển và Em   Tháng 3/2013          

VUI THƠ

Trên đời lắm chuyện nghĩ quàng vơ Xướng họa vui thơ  sướng bất ngờ Bến quyện tình vàng lòng chất mộng Thuyền say nghĩa ngọc dạ màng mơ Ta yêu xóm nhỏ... quên sao nổi Bạn quí trường xưa... nhớ tới giờ Cuộc sống mưa sinh dù khắc khổ Đừng nên để lại  tấm gương mờ 12/3/2013

TÌNH MẸ

Sinh ra thời buổi chiến tranh Nửa đêm bỏ giấc ngon lành tránh bom Đói nghèo nhếch nhác gầy nhom Nhiều hôm mệt lả đi còm khổ thân Miếng cơm manh áo con cần Mẹ quên thân xác chạy gần chạy xa Áo nâu bợt vá chồng ba Che manh đời của mẹ cha  héo mòn Ngậm cay nuốt đắng vì con Nhịn từng hạt muối, sắn non, củ mài Trên đầu Mẹ đẫm sương mai Đôi chân Cha  tấy đường dài đá dăm Cày thuê cuốc mướn chăn tằm Nuôi con khôn lớn bao năm dãi dầu Một thời gian cũng khá lâu Chiến tranh kết thúc ... bắt đầu tốt lên Mái lều tranh đã dựng trên Hố bom san phẳng ấy nền nhà xưa Thế là hết cảnh nắng mưa Gia đình tạm ổn, sớm trưa sum vầy Quê mình từ đó đến nay Chung tay xây dựng tràn đầy niềm vui ... Mẹ tôi nay đã đi rồi Nhưng tình Mẹ mãi rạng ngời cháu con 3/2013    

NHỚ

Nhận tờ lệnh lên đường nhập ngũ Cũng từ đây ta biền biệt xa quê Nỗi nhớ vấn vương run rẩy vụng về Đã cùng tôi biết bao nhiêu năm tháng Sáng sớm bình mình đến lúc chiều ráng Nhắm mắt là kỷ niệm lại ùa ra Đã bao mùa ấp ủ thiết tha Mải hành quân, chưa về thăm quê mẹ Nén hết vào lòng cả thời trai trẻ Nỗi nhớ mênh mang: thôn xóm đường làng mùi thơm sắn nướng đường bừa, bờ ruộng bãi mía bờ tre cái nắng trưa hè với mùa nước trắng nhớ đường cày thẳng nhớ vũng đằm tròn nhớ cọng rau mon trên nồi cám lợn tuổi vừa vừa lớn theo mẹ lên rừng .... Thời gian mải miết trôi Tôi đếm từng sợi nhớ  1983

TRẢ LẠI CHO EM

Trả lại cho em lời xưa thề hẹn Dẫu muộn mằn... như thế vẫn còn hơn Đã bao năm mưa nắng đẫm tủi hờn Đời ôm trọn nỗi sầu tư vô tận Chẳng hiểu người xưa có còn oán giận Khi tình đang rực cháy... bỗng tàn phai Hãy tự hỏi mình lỗi ấy tại ai? Sao nỡ để đôi bờ vai đau khổ Cuộc sống êm đếm ... ai gieo giông tố? Để chúng mình muôn thuở phải xa nhau Mỗi trái tim nén chặt một miền đau Hương vị ngọt ngập tràn không lấp đủ Biết đời này anh vẫn còn ấp ủ Trái tim nồng giữ ấm mối tình em Vẫn thao thức... vẫn trằn trọc bao đêm Và Em biết... lòng anh như thế đó Trên đường đời tải qua gian khó Canh cánh bên mình chưa trả lại cho em. 01/3/2013                                              

HƯƠNG TÌNH

Quê mình vất vả dựa nghề nông Cất bước ra đi nhớ ruộng đồng Bãi đá nằm kia ... cơn lũ cuốn Cây đa đứng đó ... gió mưa gồng Con đò bến nước lòng sâu nặng Bạn cũ trường xưa dạ ấm nồng Kỉ niệm trong ta còn mãi thắm Hương tình tỏa ngát quyện mênh mông 08/3/2013

VỢ CƯỜI

 Bình thường như mọi ngày thôi Vợ chăm công việc, chồng ngồi làm thơ... Ra sân mới sáng tinh mơ Có ông hàng xóm lờ đờ hái rau Quay đầu lại phía đằng sau Thấy chàng nhà kế đang lau rửa sàn                               Một vòng đi dạo lan man Gặp ông bảy chục xách làn bán mua Loanh quanh luẩn quẩn đến trưa Về nhà thằng nhỏ cũng vừa nấu canh Trên bàn ai để bức tranh Vội vàng đảo mắt lướt nhanh... Ái chà ! Hôm nay mồng tám tháng ba Thảo nào toàn thấy mấy cha láng giềng... Tưởng rằng giở chứng hóa siêng Ai ngờ đã đến ngày riêng của nàng ! Trong lòng bỗng thấy xốn xang Thương vợ biết mấy, liền sang miệng kề : Em ơi, anh thật đáng chê Cứ thơ với thẩn, u mê... Vợ cười

KHÔNG CÓ QUÀ

Nhà nghèo khó chẳng có gì tặng vợ Chỉ có hoa tim em hãy nhận cho Cả đời này có lúc đói khi no Hay giông tố em vẫn nồng vẫn ấm Chẳng tráo trở như xưa nàng Tấm Chẳng chua ngoa giống ả Thị Mầu Em dịu hiền tốt bụng nghĩa ân sâu Chẳng trách anh, quà tháng ba ngày tám ... 06/3/2013

QUÀ 8-3 TẶNG TRƯỚC

Ngày kia mồng tám tháng ba Làm thơ trước để tặng bà xã đây Nhà thường mua nhẫn vàng tây Đại gia lại sắm lắc,dây vàng mười Ta nghèo tặng Vợ nụ cười Nụ hôn nồng thắm lên môi được rồi Thời gian lặng lẽ cứ trôi Hoa tình mãi nở giữa đời gian nan Yêu thương dâng trái tim vàng Ngàn năm sau vẫn ngập tràn đắm say Tháng ba ngày tám năm nay Mấy câu tặng Vợ, giãi bày tâm tư 06/3/2013