Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 3, 2019

MỪNG THẦY THƯỢNG THƯỢNG THỌ

Kinh tặng thầy Trịnh Quang Ích Mừng thầy thượng thọ chín mươi xuân Kỷ Hợi minh niên phúc lộc quần Nhớ thuở rèn sinh tâm đức độ Hay thời luyện cán nghĩa tình quân Nền chung trước dựng tươi ngàn lối Tuổi hạc giờ vui ngợp cả tuần Cháu chắt sum vầy ngời mãn thỏa Hương đời bất tận mãi tồn luân  4/3/2019

TÌNH XUÂN

Ngọt mãi thơ tình nét khổ vơi Ngày xuân vãn cảnh đẹp tô đời Thăm thầy giáo cũ say miền hẹn Đến bạn xưa cùng mãn buổi chơi Cảm được duyên ngời bay khắp ngõ Thơm nguồn nghĩa trọng xóa trùng khơi Đây nguồn lẽ sống giàu sinh lực Phủ thắm ngàn thu ngợp giữa trời 21.1.2014

TÂM SỰ CÙNG EM

Anh vẫn về đều đặn để thăm Cha Cau ngan ngát hoàng hôn tà xóm nhỏ Gốc gạo sân trường còn nguyên chỗ đó Khắc tình vào chùm hoa đỏ anh qua Đường nhựa thênh thang chạy thẳng trước nhà Bê tông hóa dọc ngang đà phát triển Dòng sông Giăng vẫn xuôi về hướng biển Đất vươn mình nền văn hiến sinh sôi Chỉ có em sao chẳng thấy về thôi! Cha khắc khoải đứng lần hồi vô vọng Em có nhớ những quả sim chín mọng Ngày ấy còn đang nóng bỏng trong khăn Thương cha giờ trán sâu những nếp nhăn Ngấn lệ sầu kéo lưng oằn vai lệch Nắng mưa đời thân áo nâu bạc thếch Lúa óng vàng vương xộc xệch lùm bông Mỗi lần thăm cha em có biết không? Câu chuyện ngày xưa ấm nồng lời kể Chưa tròn năm trời bắt em xa mẹ Cha một mình vò võ thế nuôi con Hy vọng mong manh ngày một xói mòn Lời hẹn ước anh vẫn còn ấp ủ Dẫu thay em nhưng không bao giờ đủ Giọt máu đào bé nhỏ cứ xa xăm… Hãy an lòng. Anh vẫn mãi về thăm./. Hè 2015

TỰ TÌNH

Bao ngày khổ luyện mến nàng thơ Vốn chữ cần trương chỉ được tờ Thích trổ vài câu thì cưỡng vận Hay làm mấy đoạn chẳng vừa cơ Đêm nằm nghĩ lắm tìm đâu tỏ Tháng mộng say nhiều hỏi mãi lơ Kể cũng yêu đời nhưng kém dạ Nguồn vui rủ bạn sắm bàn cờ 22.1.2014

DẬY MUỘN

Thường thì dậy sớm đó thôi Học khuya dậy muộn, trời ôi! Chết rồi Trời mưa nhầy nhụa hơn bôi Trượt lên trượt xuống, em tôi tím bầm Quê nhà lũ mưa hay ngâm Đông về suốt buổi lâm thâm trêu người Dậy muộn chậm học mất rồi Hai hàng lệ chảy, em tôi tới trường Nhìn em lẹ bước mà thương Nhỡ mà té ngã, bên đường làm sao? Nghĩ mà lòng dạ xốn xao Ước con đường đẹp, tự hào hương quê

Lãng quên

Nhớ xưa mải bước hành quân Bẵng quên ngày tháng mùa Xuân cuộc đời 05/3/2013

XUÂN

Mầm chồi bật dậy đón xuân về Thắm đượm tình ta đẹp xuân quê Đất nước tâm đồng xây xuân mới Cây đời hưởng phúc lộc xuân mê

ĐƯỜNG HÀNH QUÂN

Đêm qua trên dặm hành quân Hai vai nặng trĩu, bước chân rã rời Năm giờ mà chẳng tới nơi Dựa lưng vách đá lấy hơi vượt đèo Vẳng xa vui nước suối reo Thoảng nghe tiếng của Cú Mèo ăn đêm Rừng sâu tĩnh mịch buồn thêm Mênh mang nỗi nhớ... bên thềm trăng soi Thơm ngon bát nước chè cồi Tiếng em thỏ thẻ ... yêu rồi... biết không? Bước chân rầm rập đêm đông Mồ hôi lại chảy theo dòng quân đi Bao đêm ròng rã sá gì Gian nan vất vả kiên trì vượt qua Phía sau chồi biếc quê nhà Mẹ Cha, làng xóm với bà con thân. Đêm nay anh lại hành quân Hoa mận nở trắng báo mùa xuân sang Vị Xuyên nắng mới dịu dàng Chè xanh nhú đọt...xốn xang đã từng Nhìn về phía dưới cánh rừng Có đàn em nhỏ vui mừng reo ca Ngủ ngon thiếp giữa rừng già Màn đêm buông kín theo đà hành quân./. 1984

MƯỢN THƠ ĐỂ NHỚ

Ba năm cùng lớp cùng trường Ba mươi em gái thân thương thuở nào Bên nhau chia sẻ ngọt ngào Luyện rèn chăm chỉ tự hào là đây A B hai lớp sum vầy Nguyệt, Tân, Lan, Hải lâu nay đâu rồi Thúy,Thêu, Xuân, Luyến xin mời Xưng danh đi kẻo mọi người chờ trông Bùi Hà, Thu, Tuyển, Hương, Hương Ở đâu thì hãy tìm đường về mau Nghĩa tình đồng đội trước sau Thái Hà, Liên, Tới cùng nhau đón chờ Hợp, Thìn, Lâm, Huệ hằng mơ Sum vầy đông đủ đôi bờ xôn xao Chị em như giọt máu đào Thùy Dương, Vinh, Hệ vui nào vui hơn Tố Uyên, Hường, Quí kề bên Dung, Nhung, Hoa béo và Phin đượm tình Ba mươi em gái vừa xinh Nết na, đôn hậu Nghĩa tình dài lâu Mượn thơ xếp lại mấy câu Kẻo lâu quên bởi cái đầu bạc phơ. 16/3/2019

TÌNH CẢM GIA ĐÌNH

Con ơi! Mẹ chẳng cần chi Mong con ứng xử khi Cha Mẹ còn: Cho đúng bổn phận làm con Là gương sáng để cho con soi vào Dù cho sức khỏe thế nào Tuổi già tất phải cậy vào con thôi Nuôi con trả nghĩa cho đời Chỉ mong nghe được những lời thân thương Cuộc đời vất vả trăm đường Đắng cay Mẹ chịu ngọt nhường phần con Năm qua tháng lại mỏi mòn Ngược xuôi vất vả nuôi con lớn dần Ầu ơ nước mắt trong ngần Mẹ chan ngập cả mọi phần hẩm hiu Giờ đây tuổi đã xế chiều Chỉ mong con nhớ những điều Phật răn Còn khi đã khuất núi non Chẳng cần con khóc nỉ non làm gì Ngày giỗ cũng chẳng cần chi Làm mâm cổ lớn đem đi cúng ruồi. Chỉ cần lúc sống này thôi Công Cha nghĩa Mẹ con thời khắc ghi   Chẳng cần quà biếu làm gì Rất cần thăm hỏi chỉ vì cô đơn Ân cần tỏ tấm lòng son Như miếng Trầu đắng nhưng thơm tay mời Nhân quả phải nhớ lấy lời Dù cao dù quý thấp hèn con ơi! Cuộc đời thiện ác thế thôi Tin sâu nhân quả Mẹ thời yên vui… (Thơ sưu tầm: Khuyết danh)

CHÈO ĐÒ CON CÒ

 C on cò lặn lội bờ sông Cò ơi sao lại quên công mẹ già! Hỏi rằng ai đẻ cò ra? Mà cò lại bỏ mẹ già không nuôi Nhớ khi đi ngược về xuôi Mẹ đi bắt tép mới nuôi được cò Những ngày lam lũ gió to Công mẹ bắt tép nuôi cò cò quên? Vợ con cò để hai bên Công cha nghĩa mẹ cò quên hết rồi? Cò ơi cò bạc như vôi, Công cha sữa mẹ như đồi núi cao Cò ơi! cò nghĩ thế nào? Mẹ đi bắt tép thụt vào hố sâu! Nuôi cò, Cò lớn bằng đầu Nhớ khi con bé bú bầu sữa ngon Nhớ khi con bé cỏn con Bây giờ cò lớn, cò còn nhớ không? Nhờ đâu đủ cánh, đủ lông? Mà cò đã vội quên công mẹ già Hỏi rằng ai đẻ ra cò Mà cò lại bỏ mẹ già không nuôi?!... Thơ sưu tầm: Khuyết danh

TÂM SỰ VỚI CON

Mẹ ghi vào đây những dòng thơ bé nhỏ Gửi các con yêu quý trên đời , Tuổi xuân tàn theo mái tóc trắng ngời Dĩ vãng qua đi thời gian lặng lẽ Các con ạ! ai thương con bằng mẹ Dưỡng nuôi từ hòn máu đỏ tươi Đến hôm nay các con đã thành người Mẹ phải chịu bao nhiêu là gian khổ Con càng khôn mẹ càng lo tần tảo Chạy ngược xuôi buôn bán nuôi con Từ sớm mai cho tới lúc hoàng hôn Đông lạnh, mưa rơi ,bão bùng buốt giá Cả những ngày bức oi trời nắng hạ Một nắng hai sương dầu dãi vất vả thân mình Các con đau mẹ sót cả thân mình Các con khóc- mẹ con tim tan vỡ Xa các con lòng ngập tràn nhung nhớ Một ngày trôi mà như cả năm trường Cứ vào ra cho nặng trĩu yêu thương Lòng phập phồng lo cầu bao suy nghĩ Mẹ sợ rằng con chưa đầy đủ trí Tuy có tài nhưng phúc đức mong manh Các con hôm nay sự nghiệp đã thành danh Hãy nhớ tới những ngày xưa cực khổ Có tiền tài phải chi tiêu đúng chỗ Bớt ăn chơi để bố thí chúng sanh Giúp đỡ người ta với tấm lòng thành Để tạo phúc cho sau này an lạc...