TÂM SỰ VỚI CON

Mẹ ghi vào đây những dòng thơ bé nhỏ
Gửi các con yêu quý trên đời ,
Tuổi xuân tàn theo mái tóc trắng ngời
Dĩ vãng qua đi thời gian lặng lẽ
Các con ạ! ai thương con bằng mẹ
Dưỡng nuôi từ hòn máu đỏ tươi
Đến hôm nay các con đã thành người
Mẹ phải chịu bao nhiêu là gian khổ
Con càng khôn mẹ càng lo tần tảo
Chạy ngược xuôi buôn bán nuôi con
Từ sớm mai cho tới lúc hoàng hôn
Đông lạnh, mưa rơi ,bão bùng buốt giá
Cả những ngày bức oi trời nắng hạ
Một nắng hai sương dầu dãi vất vả thân mình
Các con đau mẹ sót cả thân mình
Các con khóc- mẹ con tim tan vỡ
Xa các con lòng ngập tràn nhung nhớ
Một ngày trôi mà như cả năm trường
Cứ vào ra cho nặng trĩu yêu thương
Lòng phập phồng lo cầu bao suy nghĩ
Mẹ sợ rằng con chưa đầy đủ trí
Tuy có tài nhưng phúc đức mong manh
Các con hôm nay sự nghiệp đã thành danh
Hãy nhớ tới những ngày xưa cực khổ
Có tiền tài phải chi tiêu đúng chỗ
Bớt ăn chơi để bố thí chúng sanh
Giúp đỡ người ta với tấm lòng thành
Để tạo phúc cho sau này an lạc
Điều quý giá không phải là tiền bạc
Vì tình người mới cao cả con ơi!
Sống làm người phải trung hiếu trọn đời
Gieo nhân nào con sau này hưởng quả
Nợ nhân gian đều phải lo mà trả
Thế thái nhân tình khó lắm con ơi!
Mấy chục năm mẹ sống với cảnh đời
Giờ hiểu ra mẹ thường lo sám hối
Tu phước lành cho con hưởng về sau
Mẹ chẳng mong chi đến cảnh sang giàu
Mẹ chỉ cần sống vui tươi mạnh khỏe
Vì giàu có ốm đau càng khổ
Nằm nệm nhưng mà nhức nhối thân già
Tâm không sạch vì mơ ước xa hoa
Cố lo âu vì sự đời sống -chết
Khi con người đường trần gian đã hết
Lại trắng tay khi nhắm mắt lìa trần
Mẹ thường lo các con mình lầm lỗi
Mẹ thầm lo lối con đi mù tối
Nào bạc vàng có cứu được con đâu
Thà thảnh thơi sống chẳng có khổ sầu
Hồn thanh tịnh khi rời trần thế
Các con ơi hãy nghe lời mẹ nhé
Không ăn chay thì con hãy phóng sanh
Cứu muôn loài thì sống mới an lành
Hãy bố thí cúng gường Chư phật
Của bố thí không bao giờ đi mất
Cũng như đem của cải gửi ngân hàng
Một ngày khi phúc báo vẹn toàn
Của bố thí sẽ về con trở lại
Mẹ khuyên con chớ nên ngần ngại
Hãy cố mà nghe lấy lời mẹ khuyên răn
Đừng để rồi đây hối hận ăn năn
Nước tới ngực làm sao con kịp nhảy
Đường đạo sư các con nên bước tiếp
Rồi ngày mai hạnh phúc sẽ về con 
Làm phúc đi rồi mãi mãi vẫn còn
Đó là giàu sang đó là phú quý
Hãy lắng nghe rồi con suy nghĩ
Vì dù cho mẹ để lại cả kho vàng
Cũng không bằng mẹ dành con phúc đức
Mẹ chấp nhận tu hành là cực khổ
Khổ cực qua nhanh, hạnh phúc sẽ tràn đầy 
Bao nhiều nỗi niềm mẹ gửi gắm vào đây
Mong các con khắc ghi học hỏi!


(Thơ sưu tầm: Khuyết danh)

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Tập văn cúng

Điện Biên – Hồn Son Sắt

CHÈO ĐÒ CON CÒ