DẬY MUỘN



Thường thì dậy sớm đó thôi
Học khuya dậy muộn, trời ôi! Chết rồi

Trời mưa nhầy nhụa hơn bôi
Trượt lên trượt xuống, em tôi tím bầm
Quê nhà lũ mưa hay ngâm
Đông về suốt buổi lâm thâm trêu người

Dậy muộn chậm học mất rồi
Hai hàng lệ chảy, em tôi tới trường
Nhìn em lẹ bước mà thương
Nhỡ mà té ngã, bên đường làm sao?

Nghĩ mà lòng dạ xốn xao
Ước con đường đẹp, tự hào hương quê


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Tập văn cúng

Điện Biên – Hồn Son Sắt

CHÈO ĐÒ CON CÒ