Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 9, 2015

NGHỆ AN QUÊ TÔI

NGHỆ AN QUÊ TÔI * Hò. Ai về đất Nghệ  An  tôi/ Quê hương cách mạng rạng ngời  đó đây Hỡi người là người ơi!/Nghệ An xô viết  đắm  say/ Không ngừng phát triển đổi thay rỡ ràng * Dặm Có Đảng Bác đưa đàng/Cuộc sống mới sang trang/Nghệ An mình phát triển/ Mà không  ngừng phát triển Từ núi rừng đến biển/Ruộng bãi lúa ngô xanh/Cây cối nảy mầm nhanh/Sáng nghĩa tình sâu nặng/ Đẹp nghĩa tình sâu nặng * Hò “Đường vô Xứ Nghệ quanh  quanh/ Non xanh nước biếc như tranh họa đồ” (ca dao) Hỡi người là người ơi! / Nhớ xưa chỉ có sắn ngô/ Tinh thần cách mạng khi mô đứng đầu  * Dặm Lời khen ngợi bấy lâu/ Khắp bốn biển năm châu/ Quê hương bừng chói lọi/ Nghệ An bừng chói lọi Ngày xưa khoai nửa đọi/ Bụng đói vẫn đi cày/ Đêm về bút trên tay/Quyết vươn bằng bè bạn/ Tiến kịp bằng bè bạn Yêu đất mình vô hạn/ Đói nghèo cũng là quê/ Đi ngái phải nhớ về/Thăm miền quê cách mạng/ Tự hào quê cách mạng Gặp gió Lào nắng hạn/ Gặp dông bão nước tràn/ ...

SÁNG TƯƠI CHỮ TÌNH

SÁNG TƯƠI CHỮ TÌNH ( Hát ví giặm Nghệ Tĩnh) - Hỡi người là người ơi! Chư đôi ta… nghĩa nặng… mà tình…ơ sâu  Sao anh... nỡ ơ để…. giọt ngâu …em dãi ơ... dầu. - Ơ.. chư nhớ thương anh để… mà trong ..ơ... đầu  Chư biết người... xưa vẫn… mà bấy lâu… ơ đợi ơ... chờ Chư duyên tình.... đẹp tựa… mà mành ơ... tơ  Chư dù dông tố ơ .. chẳng … mà phi sơ… ơ chút ơ... nào. - Hỡi người là người ơi! Chư cả đời em mãi … mà ước ơ... ao.  Chư trọn tình… vẹn ơ... nghĩa …. cho dạt dào.. mà thơm ơ... hương - Lòng vẫn nhớ vẫn thương  Rằng em luôn chờ đợi Bao tháng ngày em chờ đợi - Dù xa nhau vời vợi Dù sóng gió gian truân Mộng ước được quân quần Đời vui tươi thắm mãi Hạnh phúc thêm thắm mãi - Mong ngày anh trở lại Xây mộng đẹp duyên lành Cho cuộc sống tươi xanh Tương lai đầy hoa trái Nhà mình đầy hoa trái - Hỡi người là người ơi! Chư bao năm... em ơ... đợi … mà chờ ơ... người.  Trong lòng ....vẫn giữ.... sáng tươi … mà chữ ư …ơ...tình. - Ơ... chư cho dù.... ngọc vế...

NỬA MÙA THU TRÔI QUA

Dịu dàng một nửa thu qua Lá bàng nhuộm tím, cành đa nhuộm vàng Ngày như khép lại vội vàng Mơn man ngọn gió lang thang cuối mùa Đêm ngồi đếm ánh sao thưa Thả hồn mơ mộng cho xưa tìm về Ơi người ở chốn sơn khê Lòng còn vương vấn lời thề đa mang Thu nào nhường chỗ đông sang Để tình đắm mãi mộng vàng nơi đây Heo may ru lá thu gầy Bừng lên sức sống tháng ngày thanh tao. 23/9/2015

VÀNH KHUYÊN Cảm nhận bài thơ NGỦ ĐI ANH Của Bùi Văn Thanh

VÀNH KHUYÊN Cảm nhận bài thơ NGỦ ĐI ANH Của Bùi Văn Thanh Bài thơ “NGỦ ĐI ANH” Của tác giả Bùi Văn Thanh. Là một bài thơ tự do ngắn song có sức cuốn hút tôi, làm cho tôi phải chú ý và khám phá nó. “Giữa núi rừng và những cánh đồng Cành lá thì thầm Ri ri thủ thỉ” Đọc 3 câu thơ trên chúng ta chưa thể hình dung ra tác giả muốn nói gì? Núi rừng thì bao la bát ngát, cánh đồng thì rộng lớn, mênh mông, cành lá thì đầy rẫy, ri ri thì nhiều vô kể, hình ảnh cành lá thì thầm, ri ri thủ thỉ gợi lên một hình ảnh ảm đạm, buồn thê thảm, một hiện tượng trong thế giới tự nhiên, mà có thể ai cũng nhìn thấy, cũng hiểu, ai cũng biết, nhưng không phải ai cũng có thể hạ bút viết thành thơ. Nếu dừng lại đây thì không ai có thể hiểu được. Bởi đó chỉ mới là ý thơ ban đầu. Phải nói đây một ý thơ rất rộng, bí hiểm. Nhưng đến câu tiếp theo, câu thứ tư trong khổ thơ trên thì tứ thơ bắt đầu xuất hiện, chúng ta mới lờ mờ hiểu được phần nào ý của tác giả muốn nói. “Giữa núi rừng và những cánh đồng Cành lá th...

Cảm nhận qua bài thơ HỎI của tác giả Bùi Văn Thanh

Cảm nhận qua bài thơ HỎI của tác giả Bùi Văn Thanh Đọc bài thơ Tứ ngôn của tác giả Bùi Văn Thanh, một bài thơ có 4 khổ thơ, gồm 64 từ. Bài thơ HỎI Của tác giả viết khá lâu rồi, thoạt đầu tôi cũng lầm tưởng rằng một bài thơ rất bình thường chỉ để kể lại cái nghèo cái khổ mà thôi. Bài thơ đường luật chỉ có 56 từ vì theo qui định bất di bất dịch rồi, còn Tứ ngôn không ai qui định cả về số lượng từ ngữ trong một bài thơ, có thể ngắn và cũng có thể viết dài giằng dặc. Đối với bài thơ HỎI này gây ấn tượng cho tôi nhất là ngắn gọn, đủ ý. Vì thể thơ tứ ngôn này viết không cẩn thận dễ trở nên một bài vè. Nếu bài thơ không phải kể nghèo, kể khổ thì tác giả đang viết cái gì đây? Tôi và các bạn yêu thơ chúng ta cùng khám phá nhé. Mẹ ơi! tại sao Nhà nhiều bát mẻ Con ơi hỏi khẽ Ngoài đường người nghe Đọc khổ thơ lên chỉ đơn thuần là một cuộc đối thoại giữa 2 mẹ con, chỉ là chuyện thường ngày mà thôi. Tác giả đưa lên đây làm gì cơ chứ? Tôi tự đặt câu hỏi rồi tự trả lời xem có cái gì sâu xa ...