Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 11, 2015

TẶNG LAN

Một nhành lan trắng tặng riêng ai Để nhớ để thương ... tiếng thở dài Lắng đọng tâm hồn say khóe mắt Hương đời rạo rực sáng ban mai 30/11/2015

CHIỀU ĐÔNG

Hoàng hôn choàng kín lưng đồi Lòng se nỗi nhớ, chân bời miền mong Chạnh lòng cái rét đầu đông Phòng loan lẻ bóng sầu trông phượng hoài Thôn đông cho tới thôi đoài Tháng năm vò võ trong ngoài em chăm! Ô hay! Đã mấy mươi năm? Người vung sung túc, em chằm nong tơ Nỗi niềm gửi lại tình thơ Sầu đông o ép  xay bờ tâm can Dãi dầu sóng gió nhân gian Gãy từng sợi bạc nặng làn mây trôi Chiều đông lặng lẽ lưng đồi Hoàng hôn choàng xuống bóng tôi đâu rồi? 30/11/2015 Bùi Văn Thanh

ĐUỐC TUỆ

Bát cửu muôn phương rộn tiếng ca Thi huynh, bạn hữu đã chung nhà Hòa đồng nghĩa cả cùng tâm huyết Đuốc tuệ cao tần tỏa ánh xa 29/11/2015

Bác ơi

Bác ơi ! thưa Bác như rày: Bộ môn lịch sử kiểu này ... "tan ca" Lời bác "ta biết sử ta" Giờ không cần nữa.. ấy là... điềm chăng? Bây giờ Bác ở trong lăng Có nghe nhức nhối cõi lòng hay không? Bác ơi hãy tỉnh giấc nồng Cứu đàn con cháu Lạc Hồng Bác ơi! 26/11/2015 Bùi Văn Thanh

THĂM LÀNG

Ngày về thăm lại làng tre Đường xưa vườn cũ chiều hè khói lam Nhẹ nhàng vương gió nồm nam Lúa chiêm vừa gặt hương rơm dịu dàng Sơn khê nhộn nhịp ngỡ ngàng Sáo ngân ngọt lịm rộn ràng xuyến xao Giọng quê đầm ấm ngọt ngào Nước chè xanh chát dạt dào hồn quê Sợi thương, giọt nhớ, câu thề Xa xôi luôn nhớ đường về tuổi thơ Lắng nghe điệu ví, hò ơ… Tình quê đắm thắm câu thơ dâng tràn Nông trang tình nghĩa chứa chan Năm mươi năm ấy vô vàn yêu thương Đất cha quê mẹ cương thường Thanh Nho vững bước, Thanh Chương tự hào. 25/11/2015 Bùi Văn Thanh

LÊN TRỜI

Lên trời chạm chén cùng mây Tỉnh say, say tỉnh cả ngày lẫn đêm Mời trăng cùng uống môi mềm Mời sao tám hướng, mời thêm Ngọc Hoàng. Phận nghèo vẫn phải chơi sang Rượu tây, nho ngọc... chọn hàng cầm tay Sau rồi tỉnh, tỉnh lại say Thưa ngài thượng đế... thế này thỏa chưa? Lên trời ngang dọc làng mưa Ngược xuôi động gió... mới vừa mới hay Đánh trần vắt áo cành mây Treo giày mắt bão... ngất ngây cõi đời Mấy khi đã được lên trời Thôi thì xả láng... kịp thời thượng lưu Mai về ái ái ưu ưu Làm ăn tung hứng mẹo mưu rộng bờ... Giật mình tỉnh giấc màng mơ Chõng tre chiếu mộc ... thẫn thờ muỗi vây Ơ hay vẫn ở nhà đây! Tay quờ quạt rách... lòng day dứt lòng Tiếc hoài giấc điệp đang hồng Trách con muỗi đốt làm ông giật mình. 24/11/2015 Bùi Văn Thanh.

SÔNG GIĂNG

Đức, Mỹ, Hạnh, Nho, Hòa, Liên, Tiên, Thịnh Hai tiếng quê hương ngọt ngào thao thiết Nơi dòng sông Giăng hiền hòa chảy miết Hướng biển xuôi dòng chở nặng phù sa Nước xanh trong tắm mát đất quê nhà Hương sông quyện xuyến xao tình xứ sở. Thanh Chương ơi! Đất lành muôn chim ở Ngọn gió nào cũng lưu luyến nồng say Con sông Giăng cứ chảy mãi tháng ngày Mặc mưa nắng, lở bồi vẫn yên bình cần mẫn Thuở chiến tranh cũng một thời lận đận Sông gồng mình che chở những làng tre. Xa bao mùa nay ta trở về quê Dào dạt trong tim chứa chan câu ví giặm Sông núi ôm ấp nghĩa tình sâu thẳm Ta đắm mình nghe khúc nhạc xa khơi Con sông quê vẫn trong tiếng ru hời Theo chân bước mọi nẻo đường xa lắc Cầu Thanh Đức nối đôi bờ tít tắp Thoáng trong lòng nhớ bến cũ đò xưa Khấp khởi cầu treo ta tới chợ Chùa Thăm chùa Linh Chung. Đốt nén hương trầm mặc Lắng đọng tình người thơm vị Nhút hồn quê Sông Giăng ơi! ta xao xuyến vụng về Thương giọt nhớ sau mỗi lần xa cách...

LỖI HẸN

(Thay lời những người lính  Hải đảo – Biên cương) Thêm một lần lỗi hẹn với thầy cô Ngày hai mươi em chẳng về  bến nhớ Tháng mười một lung linh vườn hoa nở Phương xa vời  bỗng “mắc cỡ” vần thơ Những thầy cô đã dạy dỗ nên người Em kính trọng suốt đời tri ân mãi Hiểu lòng rưng mỗi lần chưa trở lại Bóng thầy cô đọng mãi trái tim trò Đã bao lần lỗi hẹn với thầy cô Tràn nỗi nhớ vẫn chưa về thăm được Vai ba lô, tay súng trường tiếp bước Giữ biển trời cho đất nước bình yên Các thầy cô là cha mẹ dịu hiền Dõi bước chân trên mọi miền Tổ Quốc Tiếp thêm sức bao đàn em thân thuộc Sáng bừng lên những ngọn đuốc thần kỳ Lỗi hẹn rồi thôi xin các thầy cô Hiểu chúng em vẫn bến bờ nhung nhớ Giữa trùng khơi bao đêm trường trăn trở Sợ tiếng lòng lơ đãng vỡ màn sương Em biết rằng thầy cô mãi yêu thương Bởi trái tim luôn tỏa hương nhân hậu Nhịp đò ngang ân cần yêu  bến đậu Thầy cô người luôn hiểu thấu tình chung. 20/11/2015 ...

NHỚ HẸN

Thời gian lặng lẽ vô thường Nắng mưa khuya sớm tình thương vô bờ Đò đầy cập bến sông mơ Tháng năm đưa đón thầy cô chuyên cần Trò dang cánh vỗ xa gần Đông Tây Nam Bắc… trong ngần tiếng thơ Gương kia chẳng đục bao giờ Lời xưa khắc đượm bến bờ thân thương Cành đa phủ kín sân trường Ghi dòng lưu ký muôn phương trở về Thầy cô gắn bó bến quê Lặng thầm dạy dỗ bộn bề tháng năm Hiến chương nhớ hẹn về thăm Mừng thầy cô giáo … tình thâm trọn đời Vườn ươm hoa nở thăm tươi Dẫu vương sỏi đá  vẫn bời bời hương! 19/11/2015

BẾN SÔNG NGÀY ẤY

Ra sông giặt áo cho chồng Chẳng màng mưa nắng đục trong cõi lòng Dòng trôi về biển mênh mông Cuốn theo nỗi nhớ xuân đông bao mùa! Vò trong nắng giũ trong mưa Tô châu sợi bợt mà chưa toại tình. Ra sông giặt áo một mình Gập ghềnh trưa tối bình minh trọn đời Dõi theo hình bóng in trôi Bến sông còn đó chơi vơi tiếng lòng Thời gian giật vá đếm đong Ngẩn ngơ vừa giặt vừa trông người về. Ra sông giặt áo bến quê Năm qua năm lại câu thề vẫn nguyên Thầy đi khắp chốn bưng biền Quê hương Cô đợi triền miên…nỗi niềm Suốt đời trăng khuyết lưỡi liềm Bến sông đưa tiễn… bao đêm sóng gầm! Dòng trôi vít bóng hoa râm Bến đời khoảng trống ...lặng thầm ai hay? 18/11/2015

NHÀ QUÊ

Cày bừa xiêu nắng vẹo mưa Cho hoa lợi được bốn mùa tốt tươi Mô hôi tưới mặn nụ cười Cho con cháu hưởng lộc đời thanh tao Tiếng thơm vọng giữa ngàn sao Danh lưu truyền thế ngọt ngào nhân gian Cuộc đời vượt mọi gian nan Cho hương tình sáng đại ngàn nước non Dấu xưa in chốn quê còn Lắng trong tâm trí vuông tròn bấy nay Chứa chan tình nghĩa vơi đầy Nhà quê đọng mãi... tháng ngày tuổi thơ 11/11/2015