TÌNH MẸ

Sinh ra thời buổi chiến tranh
Nửa đêm bỏ giấc ngon lành tránh bom
Đói nghèo nhếch nhác gầy nhom
Nhiều hôm mệt lả đi còm khổ thân
Miếng cơm manh áo con cần
Mẹ quên thân xác chạy gần chạy xa
Áo nâu bợt vá chồng ba
Che manh đời của mẹ cha  héo mòn
Ngậm cay nuốt đắng vì con
Nhịn từng hạt muối, sắn non, củ mài
Trên đầu Mẹ đẫm sương mai
Đôi chân Cha  tấy đường dài đá dăm
Cày thuê cuốc mướn chăn tằm
Nuôi con khôn lớn bao năm dãi dầu
Một thời gian cũng khá lâu
Chiến tranh kết thúc ... bắt đầu tốt lên
Mái lều tranh đã dựng trên
Hố bom san phẳng ấy nền nhà xưa
Thế là hết cảnh nắng mưa
Gia đình tạm ổn, sớm trưa sum vầy
Quê mình từ đó đến nay
Chung tay xây dựng tràn đầy niềm vui
...

Mẹ tôi nay đã đi rồi
Nhưng tình Mẹ mãi rạng ngời cháu con

3/2013



   

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Tập văn cúng

Điện Biên – Hồn Son Sắt

CHÈO ĐÒ CON CÒ