TRẢ LẠI CHO EM

Trả lại cho em lời xưa thề hẹn
Dẫu muộn mằn... như thế vẫn còn hơn
Đã bao năm mưa nắng đẫm tủi hờn
Đời ôm trọn nỗi sầu tư vô tận
Chẳng hiểu người xưa có còn oán giận
Khi tình đang rực cháy... bỗng tàn phai
Hãy tự hỏi mình lỗi ấy tại ai?
Sao nỡ để đôi bờ vai đau khổ
Cuộc sống êm đếm ... ai gieo giông tố?
Để chúng mình muôn thuở phải xa nhau
Mỗi trái tim nén chặt một miền đau
Hương vị ngọt ngập tràn không lấp đủ
Biết đời này anh vẫn còn ấp ủ
Trái tim nồng giữ ấm mối tình em
Vẫn thao thức... vẫn trằn trọc bao đêm
Và Em biết... lòng anh như thế đó
Trên đường đời tải qua gian khó
Canh cánh bên mình chưa trả lại cho em.

01/3/2013                                              

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Tập văn cúng

Điện Biên – Hồn Son Sắt

CHÈO ĐÒ CON CÒ