LOÀI CHÓ




Có một bầy chó hoang
Chẳng phân biệt lớn bé
Gặp mồi là xâu xé
Quyết một mất một còn

Ở đâu có miếng ngon
Hít hơi là chúng biết
Đánh nhau rất quyết liệt
Một li cũng chẳng nhường 

Trong nhà hay ngoài nương
Rình mò tìm cơ hội
Dân tình thì nhức nhối
Tiêm phòng chẳng ăn thua

Chúng phè phỡn nô đùa
Nguẩy đuôi mừng thắng lợi
Ăn xong chúng lại đợi
Những miếng mồi ngon thơm

Thịt cá trộn với cơm... 
Ùa nhau liếm hết sạch
Dân tình tìm đủ cách
Chống nào có ăn thua

Đòn roi cũng dư thùa
Nhâng nhâng chúng nó lượn 
Cái bụng căng tròn phưỡn 
Cặp mắt lồi trơ trơ

Chân khệnh khạng nhớp nhơ
Sủa vu vơ thách đố
Loài người đang phỉ nhổ
Chúng có hay biết đâu

Dẫu chúng có cái đầu
Nhưng óc toàn bã đậu
Chỉ biết xé biết nhậu
Chẳng hiểu gì xung quanh

Gặp cơ chớp tung hoành
Không bao giờ biết chán
Để lâu chúng làm loạn
Đồng tâm diệt trừ ngay

Khử càng sớm càng hay
Cho quê hương xanh đẹp

24/5/2017

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Tập văn cúng

Điện Biên – Hồn Son Sắt

CHÈO ĐÒ CON CÒ