NHỚ MỘT MIỀN QUÊ


Giờ còn ngọn đợi không em?
Xa quê vẫn nhớ, vẫn thèm…bấy lâu!

Nhớ ngày buông lưới thả câu
Thăm nhau qua những chiếc cầu gỗ, tre
Bứt sim chín mọng trưa hè
Thả tru, chặt củi, mót chè… Chọ thau

Thời gian vẫn giữ gam màu
Quê hương tươi đẹp khởi đầu tuổi thơ
Trên con đường đá bụi mờ
Nhớ quê vô bến vô bờ … người ơi!

Ra đi khắp bốn phương trời
Trong lòng đau đáu vợi vời tháng năm
Quên sao được vũng tru đằm
Quên sao được ánh trăng rằm trung thu
Quên sao được những lời ru
Mỏi mòn thân mẹ sương mù bủa vây!

Nay quê thay đổi từng ngày
Mừng vui hết thảy… tỏ bày mấy câu!

22/10/2015





Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Tập văn cúng

Điện Biên – Hồn Son Sắt

CHÈO ĐÒ CON CÒ