CON CÓC



Con cóc, con cóc danh cậu ông trời
Lâu rồi chẳng thấy lên trời mà kêu!
Con cóc, con cóc vẫn ở gần người
Làm ngơ những chuyện ở đời bấy lâu!

Con cóc, con cóc chẳng muốn đi tâu
Thế gian lắm chuyện biết đâu mà lần!
Con cóc, con cóc giờ phải nhanh chân
Giữ cho cái mạng xa gần an thân!

Con cóc, con cóc giờ cũng cóc cần
Quan tâm đến chuyện của dân làm gì!
Con cóc, con cóc rằng chẳng muốn đi
Lên trời cũng vậy khác gì nhân gian!

Con cóc, con cóc vừa trốn vừa than
Thương dân cũng chịu … biết làm. Làm sao?
Con cóc, con cóc danh cậu ông trời
Bây giờ chẳng dám lên trời mà kêu!

8/10/2015








Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Tập văn cúng

Điện Biên – Hồn Son Sắt

CHÈO ĐÒ CON CÒ