TẬP VĂN CÚNG Dựa trên các số liệu có sẵn, tôi có bổ sung, lược bớt một số thủ tục xét thấy không phù hợp với giai đoạn ngày nay như: Khai môn, xuất chủ, chuyền chúc, bái chúc v.v. Các lễ: Lễ tam chi, Lễ đạo lộ, Lễ giám kiều v.v. Và tránh dùng các danh từ thuộc địa danh Trung quốc như núi hộ, Núi dĩ, Nam cực, Bảo Vũ v.v Mong rằng các bạn tham khỏa tập sách này, xin đừng cho tôi làm bộ, xin chúc các thầy cúng, thầy lễ tương lai toại nguyện Cát Văn, ngày tháng năm 2020 Bùi Tiến Quì GHI NHỚ: Cố: Nguyễn Duy Thiều Sinh 1892- mất 20/1/1927 Cố : Nguyễn Thị Ân Sinh 1897- mất 8/6/1990 Cậu: Nguyễn Duy Thảo. Sinh: - mất 25/1 (al) Dì: Nguyễn Thị Hợi Sinh: - mất 7/4(al) Ông: Bùi Văn Lý Sinh : 1919 - mất13/5/1991 Bà: Nguyễn Thị Ngợi Sinh 1925- mất 8/3/1987 Cô : Bùi Thị Nghị Sinh: 1952 – mất 15/7/1972 A. PHẦN CÚNG GIA TIÊN I. LỄ TÁO QUÂN Kính cáo: Bản gia đông trù tư mệnh Táo phủ thần quân, vị tiền Hôm nay là ngày 23 tháng Chạp năm……. Tín chủ là:…...
Trùng trùng núi dựng bóng cờ, Điện Biên một thuở, ngời mờ khói sương. Chiến hào vắt dọc quê hương, Xác thân gửi đất, máu vương đồi gầy. Lửa thép giữa lòng sông núi Mưa bom xối xả trời Tây, Lòng dân vẫn vững, bàn tay vẫn cầm. Quyết tâm đánh trận nghìn năm, Cho non nước sáng, xứng tầm rồng tiên. Hồn thiêng vọng tiếng ngàn trùng Hôm nay nắng rọi lưng đồi, Lời thề xưa vẫn rạng ngời niềm tin. Điện Biên – trang sử thần linh, Ngàn đời son sắt, bóng hình nước non. Bất diệt hồn người lính trận Lòng ta vẫn thấy vọng vang, Lời cha ông dặn, còn mang trong lòng. Điện Biên – hồn sắt kiên trung, Mãi còn cháy rực giữa cùng trời Nam!
C on cò lặn lội bờ sông Cò ơi sao lại quên công mẹ già! Hỏi rằng ai đẻ cò ra? Mà cò lại bỏ mẹ già không nuôi Nhớ khi đi ngược về xuôi Mẹ đi bắt tép mới nuôi được cò Những ngày lam lũ gió to Công mẹ bắt tép nuôi cò cò quên? Vợ con cò để hai bên Công cha nghĩa mẹ cò quên hết rồi? Cò ơi cò bạc như vôi, Công cha sữa mẹ như đồi núi cao Cò ơi! cò nghĩ thế nào? Mẹ đi bắt tép thụt vào hố sâu! Nuôi cò, Cò lớn bằng đầu Nhớ khi con bé bú bầu sữa ngon Nhớ khi con bé cỏn con Bây giờ cò lớn, cò còn nhớ không? Nhờ đâu đủ cánh, đủ lông? Mà cò đã vội quên công mẹ già Hỏi rằng ai đẻ ra cò Mà cò lại bỏ mẹ già không nuôi?!... Thơ sưu tầm: Khuyết danh
Nhận xét
Đăng nhận xét