CHUYỆN
NGƯỜI Ở HẬU PHƯƠNG
Kính tặng: QH
Tác
giả: Bùi văn Thanh
Bút
danh: Bạch Hồng Ngọc
Chương
1
1
Trời phú cho
Quỳnh Hương một nhan sắc khá hoàn hảo. Từ nhỏ, cô đã nổi tiếng xinh đẹp, được
tiếng là người con gái quê thuần hậu, thuỳ mị, nết na nhất làng.
Sở hữu một dáng vóc đẹp, Quỳnh Hương có
giọng hát hay. Năm mười sáu tuổi, nước da trắng, môi hồng, đôi má lúc nào cũng
ưng ửng đỏ, ngực nở phổng phao, lông mày lá liễu, cặp mắt bồ câu đen lay láy,
ưa nhìn, miệng cười duyên dáng. Quỳnh Hương sớm có nhiều chàng trai để ý .
Tình yêu đầu đời đến với Quỳnh Hương cũng
từ năm cô tròn mười sáu tuổi, nên việc học hành ngày càng chểnh mảng, lực học
sa sút, nhất là năm cuối cấp 3. Kỳ thi tốt nghiệp năm đó, Quỳnh Hương chật vật
mới thi đỗ.
Năm học một ngàn chín trăm sáu mươi chín -
một ngàn chín trăm bảy mươi , là năm tổ chức kỳ thi tuyển sinh vào đại học. Vì
ba năm trước đó đều tổ chức xét tuyển theo chỉ tiêu phân về của Bộ giáo dục đào
tạo, chính vì thế mà Quỳnh Hương có phần chủ quan không chịu học hành đến nơi,
đến chốn. Vì thế, Quỳnh Hương tự lượng được sức mình, cô chủ động không dự thi vào đại học nữa.
Gia đình
Quỳnh Hương thuộc diện khá giả, giàu có đứng tốp nhất nhì trong làng; có điều
kiện rất tốt để cho Quỳnh Hương tiếp tục đi học, song Quỳnh Hương không dự thi đại học, mà quyết định ở nhà làm ruộng,
giúp đỡ gia đình.
Bạn bè thân thiết của Quỳnh Hương hầu hết
đều quyết tâm thi vào một trường Đại học, Cao đẳng nào đó để được tiếp tục đi
học, số còn lại thì cũng đi học một trường nghề để kiếm công ăn, việc làm; ở
quê, ngày đó con trâu đi trước, cái cày theo sau, vất vả lắm.
Thời buổi bấy giờ, ở quê tôi khi đã học
hết cấp ba, thì ít ai chịu ở nhà, nhưng riêng cô không nghe bất cứ một ai
khuyên bảo, một mình một ý.
Có hôm, không biết cô đọc lỏm được ở đâu
câu thơ, và ngân nga:
“Mười
năm cắp sách theo thầy
Năm
thứ mười một vác cày theo trâu”
Rồi cô thêm vào hai câu:
“Trót
vì vướng chút tình sâu
Mình
làm mình chịu âu sầu làm chi”
Thôi ở nhà theo chân trâu “tắc, rì” cho
được việc, chứ tốt nghiệp còn suýt trượt, huống chi là đi thi đại học, thi làm
gì cho tốn kém, biết thân biết phận cứ ở nhà cho xong việc.
Kể ra Quỳnh Hương nghĩ cũng đúng, không
tin tưởng vào khả năng của bản thân, cô không đi thi làm gì cho mất việc, vì
mình đã không chịu cố gắng thì đành lòng chấp nhận.
Thời đó nhiều gia đình trong làng thấy đứa
con nào lực học kém, thì họ chỉ cho ăn học hết cấp hai, rồi ở nhà giúp đỡ gia
đình làm ruộng, đến tuổi dựng vợ, gả chồng, một thời gian sau làm nhà cho ở
riêng là xong. Còn đứa nào học khá, giỏi thì mới được thi vào học cấp ba, thời
đó năm sáu xã thi vào mới đủ một lớp 8. Mà đã học cấp ba thì phải phấn đấu đi
thoát li cho bằng được. Trong làng, trong huyện đứa nào cũng vậy đã học xong
cấp ba chúng phấn đấu đi bằng được. Do đó, số học hết cấp ba mà ở nhà như Quỳnh
Hương là rất hiếm.
Tình yêu của lứa tuổi học trò cũng là hiện
tượng hoàn toàn tự nhiên, không ai ngăn cấm được. Hùng người yêu Quỳnh Hương
học cùng trường, tốt nghiệp trước cô khóa, anh thi đỗ vào cao đẳng kỹ thuật một
trường ở Hà Nội. Thời gian đầu hai người vẫn ghi thư cho nhau, động viên nhau
cố gắng trong học tập. Phải nói tình cảm đó của Quỳnh Hương là thời kỳ đẹp nhất
mà cô đã bỏ lỡ. Chính cô đã gây ra thất vọng cho Hùng. Khi Hùng nhận được lá
thư của người bạn học, anh đã không tin nổi khi biết Quỳnh Hương có tình cảm
với một thầy giáo dạy toán. Hùng rất thất vọng và đã chủ động chia tay.
Giá như đêm hôm đó Quỳnh Hương không đến
trường nhờ thầy giúp đỡ, giá như hôm đó trời không đổ mưa, giá như hôm đó mấy
bạn cùng trường không trú mưa ngoài hiên của dãy nhà tập thể giáo viên, giá như
đèn trong phòng không tắt… thì mọi chuyện đã không xảy ra. Thầy giáo dạy toán
không bị chuyển trường. Tình yêu của họ vẫn đẹp. Và có lẽ giờ này Quỳnh hương
đã khác.
Cô sinh ra và lớn lên trên một mảnh đất,
giàu truyền thống cách mạng, và là mảnh đất có tiếng hiếu học, một vùng quê
Trung du bán sơn địa, song thiên nhiên lại không ưu đãi, năm nào cũng giông
bão, ngập lụt, năm nào cũng nắng cháy như đổ lửa, có năm gió thổi khô rụng cả
những lá chè còn xanh, mưa thì nước chảy không kịp, nước thường dâng cao gây
ngập úng cả đường sá, đi lại vất vả khó
khăn, bên cạnh về mùa Hạ còn chị cảnh
gió Lào khắc nghiệt.
Có tiếng con
gái nhà lành, hiền thục, chăm chỉ ruộng đồng, đẹp người, đẹp nết, Quỳnh Hương
lại chịu thương, chịu khó, lam lũ, chăm chỉ trong mọi công việc gia đình cũng
như ngoài xã hội. Quỳnh Hương có giọng hát hay, ăn nói lịch sự, dễ thương,
khuôn mặt trái xoan, đôi mắt sắc sảo, mái tóc dài suôn và đen mượt, dáng người
tầm thước thanh mảnh, gọn gàng trong bộ áo tím Huế nền nã. Nhiều chàng trai
trong làng cũng như mấy xã lân cận, đều để ý và thường xuyên săn đón cô.
Đêm nào cũng
vậy, gia đình Quỳnh Hương rất nhiều khách ra vào, chủ yếu là nam thanh niên;
nhiều hôm, cả đám nán lại trò chuyện, khuya lắc mới chịu ra về. Quỳnh Hương quá
mệt mỏi, trước những sự việc xảy ra không đáng có, nam thanh niên trong làng có
ý ngăn cấm nam thanh niên các làng bên cạnh đến nhà cô chơi.
Phải nói thời bấy giờ chuyện đó là rất hiếm, hầu như không
nơi nào có, duy chỉ làng cô mấy thanh niên vì một lý do nào đó không trúng
tuyển vào bộ đội, ở nhà nghĩ chuyện “
Trâu ta ăn cỏ đồng ta”
Chuyện đó xảy ra có một lần thôi, không
biết lý do gì mà mấy thanh niên làng bên cãi cự với mấy thanh niên trong làng
cô; hôm đó một thanh niên làng bên bị đẩy ngã xuống ao ướt như chuột lột, rồi
từ đó người ta đồn đại, thêu dệt lên rằng trai làng khác
bị con trai làng cô bế ném xuống ao bèo như cơm bữa. Dần dần khách qua lại nhà cô cũng ít hơn, con trai
các làng khác, không ai dám bén mảng đến nhà Quỳnh Hương nữa. Trai trong làng
có ba thanh niên không trúng tuyển đi bộ đội, ở nhà cứ hầm hè, kèn cựa nhau làm
cho Quỳnh Hương rất khó chịu về những điều tai tiếng đó. Đám nào đến với Quỳnh
Hương cũng là láo nháo, nên cô khôn khéo từ chối.
Mấy cụ cao tuổi trong làng nói:
- Không đâu như cái làng mình, chúng nó
làm những chuyện lộn xộn, mà trước đây chưa bao giờ có, các làng xã khác chẳng
có cái chuyện này bao giờ, Tôi đã 80 tuổi đầu rồi, chưa bao giờ thấy chuyện đó
xẩy ra ở làng mình, cảm thấy xấu hổ thay cho dân làng mình.
Cả làng cứ xôn xao đề nghị xử lý kỷ luật
đám thanh niên đó, Chi bộ Đảng chỉ đạo Chi đoàn thanh niên họp để kiểm điểm làm
cho ra nhẽ, không thể để tình trạng đó tái diễn ở cái làng này nữa.
Quỳnh Hương sau khi nghỉ học được bầu ngay
làm bí thư chi đoàn thôn thay Huấn vừa trúng tuyến đi bộ đội đợt hai trong năm.
Cô có nhiều năng khiếu nổi trội, lại được cái miệng khéo ăn khéo nói, nên cuối
năm đó cô được bầu bổ sung làm phó bí
thư Liên chi đoàn, thay cho Luân về Huyện đoàn nhận công tác. Vì chưa tìm được
người thay thế nên cô vẫn kiêm luôn cả bí thư chi đoàn thôn. Do vậy, Quỳnh
Hương rất lúng túng, vì chưa có kinh nghiệm giải quyết. Đúng là như người chết
đuối vớ được cọc, Quỳnh Hương có người Bác họ làm bí thư Đảng ủy xã bên, tư vấn
cho cô để giải quyết việc đó.
Quỳnh Hương tổ chức họp ban chấp hành Liên
chi đoàn, bàn biện pháp giải quyết, mọi người đều đồng ý với cô chỉ phân tích
cho các Đoàn viên hiểu rõ tính chất vụ việc, để các đoàn viên rút kinh nghiệm,
tạo không khí đoàn kết trong chi đoàn, xây dựng nông thôn ngày càng phát triển.
Ngay tối ngày hôm sau cô về tổ chức họp
chi đoàn, thực hiện theo đúng tinh thần chỉ đạo của ban chấp hành Liên chi
đoàn; sau khi mọi người nhận thức được điều đó là không tốt, gây ảnh hưởng xấu
trong xã hội, nhất là trong khu dân cư, gây thù hằn giữa các khu vực; và đã hứa
tuyệt đối không để việc đó xẩy ra bất
cứ một lần nào nữa. Cuộc họp kết thúc
vui vẻ.
Quê tôi, ngày ấy khi đã đi bộ đội mà lại
trở về, là mọi người nhìn họ dưới một con mắt khác, nhất là nghi ngờ họ đảo
ngũ, nên ai đi bộ đội mà trở về địa
phương là phải trình giấy tờ của đơn vị ngay. Nếu có anh nào đảo ngũ thật
thì bị đưa lên Huyện học tập, lao động công ích hàng tháng. Sau đó vẫn phải gọi
đi bộ đội lần khác. Hồi đó nhiều đứa trẻ con trong làng thấy vậy, hay đùa hát:
- “Bộ đội ta chưa đi đã về
Sao
mà như vậy?
Bớ
các trai làng ta.”
Mấy người đi bộ đội bị trả về thì đáp lại:
-
“Vì leng ben chúng tôi mới về
Vì
sốt rét chúng tôi mới về
Giấy
tờ còn đây
Không
tin thì thôi…”
Kể cũng hay, chuyện gì trong làng trong xã
trẻ con đều đặt được những bài vè chế giễu, lúc đầu một đứa xướng ra rồi cứ đứa
này, đứa khác thêm một câu thành một bài vè khá dài rất có vần có lối, có lẽ
lâu ngày mà chẳng ai ghi lại rồi đến lúc không ai còn nhớ tới nữa.
Nhiều khi bọn chúng nó còn sáng tác chế
thêm vào câu sau:
“Một người làm việc bằng hai
Để
cho chủ nhiệm mua đài mua xe
Một
người làm việc bằng ba
Để
cho quản trị mua xe mua dài”
Cứ truyền miệng nhau như thế mà không biết
ai là tác giả. Các bài vè làm mấy ông
cán bộ trong làng tức quá.
Rồi những điệu hò ghẹo trên những cánh
rừng, những thửa ruộng ngày xưa, không có ai ghi lại cả nên giờ cũng đã mai một
đi. Quỳnh Hương rất thích hò ghẹo, hôm nào đi làm những lúc nghỉ là những diệu
hò lại vang lên:
-
Ơ hò… bên kia có đám mây hồng
Có
nam có nữ mà không nghe hò…
Rồi phía bên kia đáp lại:
-
Ơ hò… chanh chua thì khế cũng chua?
Lẽ nào đây lại chịu thua câu hò...
Phía khởi xướng hò đáp lại
Ơ
hò… Xa xôi xích lại cho gần
Làm
thân con nhện mấy lầm tơ giăng tơ ơ hò...
Cứ thế hò đi, đối lại một vùng quê nho
nhỏ ở miền trung du bán sơn địa cũng
vui nhộn hẳn lên.
Nhận xét
Đăng nhận xét