NHÂN QUẢ

NHÂN QUẢ
Nghe tiếng anh trai gọi thất thanh:
Chú Trường ơi! nhanh lên giúp anh với. Thằng cả nhà anh bị lên con điên rồi. Đưa nó đi viện ngay.
Có chuyện gì vậy bác? nó điên thật à, bị từ lúc nào vậy?
Vừa sáng nay thôi, đang yên lành tự nhiên nó chửi đổng lên, nó đuổi tôi ra khỏi nhà, nó đập phá đồ đạc... ôi trời ôi khổ tôi quá, bà con làng xóm ơi.
Chú Trường hớt hải chạy sang nhà ông anh. Xem thằng Sang con anh mình thế nào, sao nó lại bị điên nhanh thế, hay bị có dại cắn từ bao giờ. Nó ở Sài Gòn về ăn tết, hôm mồng một vợ chồng nó sang chúc tết đã thấy biểu hiện gì đâu.
Vừa đến cổng thì nghe tiếng thằng Sang cứ sang sảng dứt khoát đuổi bố ra khỏi nhà.
Tôi đã nói rồi, từ nay ông không được bước chân vào ngôi nhà này nữa.
Ngoài sân ông anh gào kêu trời đất, sao mà tôi khổ thế bà con ơi!
Bác cứ bình tĩnh để em vào nhà xem sao?
Mấy hộ xung quanh cũng nghe tiếng song tuyệt nhiên không ai đến để xem sự thể như thế nào? một là vừa ra tết xong không muốn có chuyện liên lụy, hơn nữa cái nhà này chuyện đó như cơm bữa, lúc đầu cứ tưởng là ông ấy chứ có ai ngờ hôm nay lại con trai ông ta.
Chú Trường cất tiếng gọi:
Sang ơi, có chuyện gì thì nói với chú xem nào, cháu làm vậy là không được đâu? bình tĩnh lại đi cháu.
Từ trong nhà tiếng Sang vọng ra:
Chú à, cháu mới chú vào nhà.
Chú Trường bước vào nhà, Bố Sang cũng đi theo vào liên bị Sang đuổi ra ngay.
Ông ra ngoài ngay không được vào đây.
Ông bố hốt hoảng và quay ra ngoài sân để nghe ngóng.
Trong nhà Sang lấy chai rượu thờ tết rót mời chú Trường một chén, hai chú cháu chạm ly và cạn chén xong chú Trường liền hỏi Sang.
Có chuyện gì vậy cháu?
Chẳng có chuyện gì đâu chú.
Sao cháu lại đuổi bố ra khỏi nhà, lại mua sắm nhiều ổ khóa về để thay thế vậy?
Chú hãy nghe đây:
Lâu ngày về quê đón tết, cháu đi khắp cái làng này chúc tết, đến đâu cháu cũng nghe chuyện của bố cháu, đến nỗi cháu không thể chịu nổi, thương bà nội, thương mẹ bao nhiêu thì lại căm bố cháu bấy nhiêu.
Hôm nay, không phải là cháu bị điên, chú xem cháu có đập phá cái gì đâu? còn đuổi bố cũng chỉ là màn giả tạo để bố thưởng thức cảm giác bị đuổi ra khỏi nhà như thế nào thôi, có vậy thì bố cháu mới biết cảm giác của người bị đuổi ra khỏi nhà như bố đã đối xử với bà và mẹ đó thôi.
Đứng ngoài sân ông bố nghe rõ mồn một và đôi chân cứ run bần bật.
Mẹ và vợ từ trong buồng đi ra, đứa cháu đích tôn cũng theo ra và lễ phép chào ông trẻ
Đúng như câu tục ngữ: Gieo nhân nào gặt quả ấy.
Trong nhà mấy mẹ con bà cháu cùng nâng ly chúc mừng
Sang bước ra hiên rồi lễ phép: Con mời bố vào nhà
Hai mắt ông bố đỏ hoe.
2/2018

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Tập văn cúng

Điện Biên – Hồn Son Sắt

CHÈO ĐÒ CON CÒ