NỖI ĐAU NHÂN THẾ

NỖI ĐAU NHÂN THẾ

Em nói những gì?
Không ai hiểu nổi!
Em ra hiệu 
Chẳng ai hay biết gì!
Cứ thế vô tư với thời gian năm tháng cuộc đời....

Em cười vô tư
Tâm hồn vô tư
Đôi mắt trong veo
Mà không biết đời chua chát...
Bởi tứ thập rồi vẫn như đứa lên hai
Ăn, nằm, ngủ nghỉ ....
Vẫn bàn tay Người nâng đỡ...

Cuộc đời bồi lở
Ai đếm ai đong!
Vợ chồng anh đứng giữa muôn dòng nước xoáy
Nợ vợ, nợ con, nợ mình,  nợ Tiên tổ, và nọ giống nòi một hình hoa.

6/12/2013
Bùi Văn Thanh


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Tập văn cúng

Điện Biên – Hồn Son Sắt

CHÈO ĐÒ CON CÒ