CHỒNG NGHE CHẾT NGAY

Hôm nay vui vẻ ông rằng
Nếu chết hãy để cho thằng con riêng
Nó về để nó chịu tang
Đừng làm khó dễ xóm làng cười chê
Bà rằng cứ để nó về
Chứ nhà năm đứa tôi thề trời cao
Lâu nay trắc ẩn cồn cào
Cả năm chẳng có đứa nào con ông
Nghe xong ông nghĩ nao lòng
Đứa kia liệu nó lại thòng mình chăng
Tựa lưng mạn cửa nhe răng
Đứt mạch máu não không rằng đi ngay
Chuyện thơ kể chẳng được hay
Xin người đọc hãy vỗ tay đi nào.

25/4/2014

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Tập văn cúng

Điện Biên – Hồn Son Sắt

CHÈO ĐÒ CON CÒ